Website được thiết kế tối ưu cho thành viên chính thức. Hãy Đăng nhập hoặc Đăng ký để truy cập đầy đủ nội dung và chức năng. Nội dung bạn cần không thấy trên website, có thể do bạn chưa đăng nhập. Nếu là thành viên của website, bạn cũng có thể yêu cầu trong nhóm Zalo "KHTH" các nội dung bạn quan tâm.

Bàn khám thị lực có cần máy đo khúc xạ không?

GP

Bàn khám thị lực trong khám sức khỏe toàn dân không bắt buộc phải có máy đo khúc xạ. Thiết bị tối thiểu nên là bảng thị lực chuẩn, dụng cụ che mắt, khoảng cách đo đúng và đủ ánh sáng.

Máy đo khúc xạ chỉ nên bổ sung khi chương trình đặt mục tiêu sàng lọc tật khúc xạ hoặc tư vấn kính, không chỉ ghi nhận thị lực.

Vì sao không bắt buộc?

Đo thị lực và đo khúc xạ là hai việc khác nhau:

  • Đo thị lực trả lời: người dân nhìn rõ đến mức nào.
  • Đo khúc xạ ước tính: mắt có cận thị, viễn thị hoặc loạn thị bao nhiêu độ.

Trong khám sức khỏe diện rộng, mục tiêu chính của bàn thị lực thường là:

  1. Đo thị lực từng mắt.
  2. Đo khi không kính và, nếu đang đeo kính, đo thêm khi có kính.
  3. Phát hiện người có thị lực giảm.
  4. Chuyển người bất thường đến khám chuyên khoa mắt hoặc đo khúc xạ đầy đủ.

WHO cũng phân biệt hoạt động sàng lọc thị lực tại cộng đồng với dịch vụ khúc xạ và cấp kính; tùy mục tiêu chương trình mà lựa chọn quy trình và trang thiết bị phù hợp.

Khi nào nên bố trí máy đo khúc xạ?

Nên có máy khi:

  • Muốn xác định sơ bộ nguyên nhân thị lực giảm có khả năng do tật khúc xạ.
  • Khám nhiều học sinh, người trẻ hoặc nhóm có tỷ lệ cận thị cao.
  • Có nhân sự chuyên môn mắt để kiểm tra lại kết quả.
  • Có quy trình tư vấn, thử kính hoặc chuyển tuyến rõ ràng.
  • Cần giảm số người phải chuyển đi chỉ để đo khúc xạ.

Máy đo khúc xạ tự động giúp tăng tốc và tạo số đo khách quan ban đầu, nhưng không thay thế hoàn toàn đo thị lực, thử kính chủ quan và khám mắt. Kết quả máy có thể bị ảnh hưởng bởi điều tiết, đục môi trường trong suốt, khô mắt, tư thế đo và khả năng phối hợp của người được khám.

Khuyến nghị cho khám sức khỏe toàn dân

Nên tổ chức theo hai mức:

Mức cơ bản – áp dụng phổ biến

  • Bảng thị lực xa.
  • Che mắt đúng quy cách.
  • Đo từng mắt, không cho người dân nheo mắt.
  • Ghi rõ thị lực không kính/có kính.
  • Chuyển khám khi thị lực dưới ngưỡng quy định, chênh lệch đáng kể giữa hai mắt hoặc có triệu chứng bất thường.

Mức nâng cao

  • Bổ sung máy đo khúc xạ tự động.
  • Có kỹ thuật viên hoặc nhân viên được đào tạo.
  • Có bước thử kính hoặc bác sĩ mắt đánh giá lại.
  • Phân biệt rõ: kết quả máy là sàng lọc, không phải đơn kính chính thức.

Tóm lại: nếu nguồn lực hạn chế, nên ưu tiên tổ chức đo thị lực chuẩn và phân luồng tốt hơn là mua máy đo khúc xạ nhưng không có nhân sự, quy trình xác nhận và xử trí sau sàng lọc. Máy đo khúc xạ là thiết bị nên có, không phải thiết bị bắt buộc, trừ khi gói khám đã xác định bao gồm sàng lọc tật khúc xạ.

Nếu bệnh viện tổ chức được/có đơn vị khúc xạ đo kính. Hoạt động này có ý nghĩa lớn cho người dân và cho bệnh viện.